Thứ Năm, 20-06-2019

Chào mừng các bạn đã ghé thăm website của THPT Xuân Trường. | ĐC: Xã Xuân Trường - TP.Đà Lạt | ĐT: 063.3838151

VÒNG TAY NHÂN ÁI CỦA TRƯỜNG TÔI

Người viết: Nguyễn Hữu Linh Hạ

Giáo viên giảng dạy môn Anh Văn

Ước mơ – hai từ ấy chắc hẳn không quá xa lạ với mỗi chúng ta. Ai ai sinh ra cũng có quyền mơ ước, có quyền ấp ủ cho riêng mình một ước mơ đẹp đẽ. Cách đây không lâu, các bạn chắc vẫn còn nhớ đến câu chuyện của cậu bé lính chì Đỗ Tuấn Dũng, 11 tuổi ở thành phố biển xinh đẹp – Đà Nẵng. Em cũng có 1 ước mơ như bao đứa trẻ khác. Em muốn trở thành 1 Cảnh Sát Giao Thông ( CSGT ). Điều ấy sẽ thật bình thường thế nó thật phi thường đối với 1 cậu bé đang mang tong mình căn bệnh ung thư quái ác. Cái ước mơ bình dị ấy bỗng trở nên xa xỉ, ngoài tầm với của Dũng. Phải – em đang mang trong mình căn bệnh ung thư máu, giai đoạn cuối. Nằm trên giường bệnh, ước mơ đó vẫn cháy bỏng trong tâm hồn của cậu bé kiên cường. Thấu hiểu ước mơ ấy, phòng CSGT Đà Nẵng đã chung tay biến ước mơ của Dũng thành sự thật, các chiến sĩ ấy đã giúp em nhập vai “thượng sĩ ” CSGT làm nhiệm vụ tuần tra đúng dịp em tròn 10 tuổi. Em đã được khoác lên mình bộ quân phục, lên xe tuần tra thành phố cùng các “ đồng nghiệp ”. Em được sống trong đam mê của mình 1 ngày, để rồi đúng 1 năm sau, em đã trút hơi thở cuối cùng. Em khép lại cuộc đời của mình khi mới 11 tuổi. Nỗi đau ấy vẫn còn ám ảnh người ở lại. Thế nhưng, em nằm xuống với nụ cười mãn nguyện trên môi. Em đã thực hiện được ước mơ của mình, dù chỉ 1 ngày. Tôi bỗng nhận ra, chung tay biến ước mơ của 1 người thành hiện thực là việc làm vô cùng ý nghĩa và nhân ái. Như hiểu rõ điều ấy, Hội Chữ Thập Đỏ trường THCS&THPT Xuân Trường đã đứng ra kêu gọi những lòng hảo tâm giúp đỡ một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt ngay tại địa bàn xã Xuân Trường.

Người dân sống ở vùng quê Cao Nguyên đầy nắng gió này, không ai không biết hoàn cảnh cô Liễu – phụ huynh em Nguyễn Thế Mạnh Dũng ( cựu học sinh nhà trường ). Cô cũng có 1 ước mơ – 1 ước mơ bình dị đến kinh ngạc “ cô ước có một cái máy giặt ”. Khi mới nghe quaắt hẳn các bạn sẽ cảm thấy chút buồn cười, chút ngạc nhiên pha chút khó hiểu. Ai đó đã từng nói rằng “ Đừng phán xét khi chưa biết gì về họ ”. Thật vậy, phải vào nhà cô, phải thấy hoàn cảnh của cô, các bạn mới cảm thấy đằng sau cái ước mơ tưởng chừng vô lý ấy là cả một câu chuyện đau xé lòng.

Trời vào mùa mưa lại càng thêm ảm đạm. Ban Giám Hiệu, Hội Chữ Thập Đỏ cùng giáo viên của nhà trường đã đến thăm nhà cô và chung tay, dang rộng vòng tay nhân ái biến ước mơ của cô thành sự thật. Đi sâu vào con hẻm ngoằn ngoèo thêm trơn trượt vì mưa, chúng tôi đã đến ngôi nhà mà 3 mẹ con cô ở - ngôi nhà tình thương.

 

Đón chúng tôi là người phụ nữ tướng nhỏ thó, gầy guộc trông già hơn cái tuổi ngoài tứ tuần, gương mặt khắc khổ, cô nở nụ cười làm da thêm nhăn nheo. Cô kể, chồng cô đã qua đời nhiều năm trước vì căn bệnh hiểm nghèo, để lại cho cô 1 nách 2 con nhỏ. Làm mẹ đã khó, vậy mà người phụ nữ này lại mang thêm trên người trọng trách của người cha. Cô đi làm thuê cũng đủ chạy ăn qua ngày cho 3 miệng ăn, chật vật lắm mới có thể cho em Dũng đến trường.

 Thế nhưng, cuộc đời người phụ nữ này như chưa đủ bất hạnh, người con trai lớn của cô đã bị tật nguyền bẩm sinh, chân tay em co quắp, ở cái tuổi 21, đáng ra em đã có thể thay mẹ gánh vác cả gia đình. Vậy mà.... em nàm co ro trên tấm đệm đã sờn, ánh mắt ngơ ngác, vẻ mặt vô hồn, em ngây ngô như đứa trẻ lên 3. Em không thể làm gì, nói gì ngoài tiếng rên la. Nỗi đau nào, nỗi đau nào xót xa hơn thế với một người  mẹ ? Em lại mắc chứng động kinh, mỗi lần em co giật là miệng em trào máu. Bác sĩ nói, không biết em có thể sống đến bao giờ. Có ai hiểu được nỗi chua xót của một người mẹ bất lực nhìn con mình đau đớn, nhìn con mình từng ngày đối diện với tử thần ??

 

3 mẹ con cô Liễu

 Gánh nặng cứ thế oằn lên vai người góa phụ. Cô đi làm, Dũng đi học, cô phải nhờ hàng xóm sang cho em ăn. Mỗi lần em ăn là mỗi lần khổ. Em vô thức phun thức ăn ra quần áo, chăn nệm và đôi khi cả mặt người đối diện. Vậy nên, cái ước mơ có máy giặt cũng bắt nguồn từ đây. Cô làm đến tối mịt mới về, sức người nào chịu nổi với đống quần áo, chăn nệm đầy đồ ăn ấy? Hiểu rõ niềm ao ước và hơn hết là cảm thông với nỗi đau khổ của người phụ nữ bạc mệnh ấy. Tập thể giáo viên và Hội CTĐ của nhà trường đã chung tay giúp cô thực hiện ước mơ ấy, mong phần nào giúp cô đõ đi gánh nặng của cuộc đời, phần nào đem lại cho cô chút niềm vui sống.

Thầy Đõ Xuân Hùng – Hiệu Trưởng nhà trường thay mặt tập thể giáo viên và Hội CTĐ trao “ ước mơ” cho cô

 Hi vọng rằng, cô có thêm sức khỏe để nuôi nấng Dũng thành người, để chăm sóc cho người con lớn. Rồi đây, khi đôi chân mẹ đã mỏi, khi mẹ sức tàn lực kiệt, Dũng sẽ thay mẹ gồng gánh cả gia đình. Nhưng Dũng sẽ không đi 1 mình đâu, sẽ còn xã hội đầy lòng nhân ái, sẽ còn những nhà hảo tâm, những tấm lòng yêu thương luôn đồng hành cùng em. Vững tin Dũng nhé !