Thứ Sau, 03-07-2020

Chào mừng các bạn đã ghé thăm website của THPT Xuân Trường. | ĐC: Xã Xuân Trường - TP.Đà Lạt | ĐT: 063.3838151

Trong tiết trời lạnh lẽo những ngày cuối cùng của mùa đông, chúng ta lại được giao lưu với đội văn nghệ của những người khuyết tật khi họ dừng chân ở trường THCS – THPT Xuân Trường vào sáng ngày 19/01/2017.

 

Lúc này chúng ta được tận mắt nhìn thấy họ là những con người bằng xương bằng thịt nhưng hậu quả của chiến tranh – chất độc màu da cam đã làm cơ thể  họ trở nên khác thường: mù mắt, teo cơ, còi xương, bại liệt ….. Thế nhưng họ không mặc cảm với bản thân mình mà còn hòa đồng với xã hội, với cộng đồng để đem lời ca tiếng hát, tiết mục ảo thuật ngoài sự mong đợi đến để cống hiến cho mọi người. Tay chân, thân hình không trọn vẹn; di chuyển hạn chế nhưng họ vẫn cố gắng sử dụng “cái đầu” của mình để làm việc, để sinh tồn. Nhìn họ ai ai trong chúng ta cũng thấy được sự mất mát, đau đớn mà họ phải chịu. Họ vượt qua những khó khăn thử thách trước mắt, gạt bỏ những ánh mắt nhìn không thiện cảm để tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến; không những sống tốt cho chính bản thân mình mà còn đem đến niềm vui, niềm hạnh phúc và động lực cho những người khuyết tật khác. Đó là một ý chí, nghị lực vươn lên để thấy cuộc sống vẫn đẹp; để thấy mình là người có ích trên cõi đời; để thấy cuộc sống vẫn còn chỗ cho họ; để thấy cuộc đời luôn mỉm cười với mình. Sống là hi vọng, là ước mơ về một ngày mai tươi sáng để cuối cùng trong sự khổ đau mà họ gánh chịu là hạnh phúc, là sự thành công. Họ đã mang đến cho buổi giao lưu những bài hát thật hay, thật ý nghĩa khiến chúng ta cảm phục.

Một trong những yếu tố dẫn đến sự thành công ấy của họ chính là tinh thần lạc quan, yêu đời, ý chí nghị lực, tình yêu cuộc sống. Phải chăng họ là những con người phi thường luôn mang đến cho ta những điều phi thường. Họ không những vượt qua số phận nghiệt ngã của mình mà còn mang đến cho đời những gì tốt đẹp. Những hoạt động tưởng chừng như đơn giản nhưng nó đã khơi gợi trong chúng ta lòng nhân ái, sự cảm thông, chia sẻ, thương yêu và cả sự đồng cảm. Kết thúc buổi giao lưu chúng ta lại trầm trồ với sự khâm phục và lòng ngưỡng mộ để rồi ai cũng thốt lên một câu “tàn nhưng không phế”. Từ đó chúng ta tự nhắc nhở nhau hãy cố gắng vươn lên vượt qua khó khăn, rào cản của cuộc sống để làm người tốt vì chúng ta là những người may mắn và hạnh phúc khi được đón nhận những ưu ái mà cuộc đời ban cho. Hãy tâm niệm rằng nếu không chùn bước trước những khó khăn, thử thách thì ắt hẳn sẽ gặt hái được thành công.